Những địa danh bất lợi nhất cho sự tồn tại của con người nhưng vẫn có dân cư sinh sống (Phần 1)

Không phải chỗ nào trên địa cầu cũng thích hợp cho con người sinh sống. Tuy nhiên, với bản năng sinh tồn và trí óc sáng tạo, loài người đã chinh phục được gần như mọi ngóc ngách của hành tinh này. Từ những vùng đất hoang vu quanh năm bị băng tuyết phủ đến những khu rừng hoang vu hay thậm chí quanh những ngọn núi lửa đang hoạt động - con người vẫn tiếp chuyện sinh sống ở đó.

Thị trấn Cook, Australia

Thị trấn Cook được xây dựng vào năm 1917 để làm nơi tiếp nhiên liệu cho các đoàn tàu chạy trên đoạn đường sắt đi thẳng dài nhất thế giới - 478 km kéo dài từ Ooldea đến xa hơn Loongana. Nằm ở trọng tâm vùng nội sa mạc, thị trấn Cook cách thị thành gần nhất là Port Augusta khoảng 826 km.

Có một cửa hàng nhỏ xíu vẫn đang hoạt động ở thị trấn Cook, và nó chỉ mở cửa khi có đoàn tàu đến để tiếp nhiên liệu.

Khí hậu ở đó quá nóng và khô khiến cho mọi vậy trồng cây và rau xanh đều thất bại. sờ soạng thực phẩm đều phải chuyên chở đến đây bằng tàu hỏa. Trước đây, khi đô thị còn hoạt động, nước sinh hoạt từng được người ta lấy từ lòng đất lên. Tuy nhiên, hiện tại thị trấn này chỉ còn có 4 cư dân sinh sống nên nước cũng được chuyển đến bằng tàu hỏa. Nếu không có những chuyến tàu hỏa chở đồ ăn thức uống thì cuộc sống ở đây sẽ không thể tiếp được.

La Rinconada, Peru

La Rinconada nằm trên dãy Andes xinh đẹp của Nam Mỹ được nhiều người xác nhận là tỉnh thành cao nhất thế giới trên mực nước biển. thị thành tồn tại nhờ khai thác mỏ này được xây dựng trên một sông băng cổ ở độ cao 5100 m so với mực nước biển. Khách du lịch muốn đến La Rinconada sẽ phải vượt qua những con đường hẹp nguy hiểm, thời tiết băng giá và cả chứng say độ cao. Phần lớn thời kì trong năm, nhiệt độ ở La Rinconada dưới 0 độ C.

Dù nhiệt độ ở nơi đây khá thấp, điều kiện sống không được lý tưởng, nhưng vẫn có rất nhiều người từ những nơi khác không ngừng chuyển đến. nguyên do cốt yếu là do thị trấn này có mỏ vàng nên đã lôi cuốn những người có "mộng làm giàu" tìm đến.

Chỉ có rất ít người có khả năng thích nghi hoàn toàn với cuộc sống ở La Rinconada. Đường phố nơi này luôn lầy lội do tuyết tan; nơi đây không có nước sach, hệ thống nước thải, cũng không có hệ thống nhà vệ sinh công cộng. Ngay cả các hồ nước gần đó, nơi nhiều người tới lấy nước về dùng, cũng bị ô nhiễm, chứa thủy ngân dư sau khi được dùng để tách vàng ra khỏi đá.

Motuo (hay Metog), Trung Quốc

Motuo là một khu rừng rậm rộng hơn 30.550 km2 ở phía nam của dãy Himalaya. Đây là quận độc nhất vô nhị của Trung Quốc không có đường bộ hoặc đường cao tốc, du khách phải mất tới bốn ngày để đi bộ từ các ngôi làng gần đó và băng qua một cây cầu để đến được quận bí hiểm này. Ba mươi năm trước, người ta đã chũm xây dựng một đường cao tốc ở Motuo nhưng các vụ sạt lở đất và thuộc tính khó lường của khu rừng hoang dã đã "nuốt trộng" các công trình xây dựng.

Trạm nghiên cứu khí hậu ở Motuo

Mặc dù quận này có rất nhiều trái cây tươi và động vật hoang dã, nhưng việc không có thực phẩm đóng hộp (phòng khi vụ mùa mất mùa) và không được coi sóc y tế khiến cho nơi bị cô lập này và gần như chẳng thể sống được. May mắn thay, các công nhân đã mang thuốc men và thực phẩm đến và khoảng 10.000 người bản địa thuộc các nhóm dân tộc Menba và Luoba duy trì được cuộc sống.

Nam Cực

Nam Cực kiên cố là một trong những nơi hà khắc nhất mà con người từng sinh sống. 98% đất liền này là băng và hoàn toàn chìm trong bóng tối mỗi sáu tháng trong năm. Ở đây không có nguồn thực phẩm thiên nhiên cho con người, không có nguyên liệu tự nhiên như cây cối hoặc đá để xây dựng, và nhiệt độ hà khắc dưới 0 độ có thể giết chết bất cứ ai. Không có gì sửng sốt khi chẳng có dân tộc bản địa nào ở Nam Cực.

Tuy nhiên, kể từ những năm 1800, nhiều nhà khoa học đã sống hàng tháng trời tại đất liền băng giá này để nghiên cứu. Họ đã xây dựng các căn cứ bằng nguyên liệu mang từ những nơi bóng gió đến và nhận tiếp tế từ các tàu chở hàng. Ngày nay, có hơn sáu mươi lăm trạm nghiên cứu ở Nam Cực, phần đông trong số đó được vận hành bởi hàng ngũ nhân viên luân phiên nhau trong cả năm. Dân số của Nam Cực động dao từ 1.000 người vào mùa đông đến 4.000 người vào mùa hè và lôi cuốn khoảng 40.000 khách du lịch – cốt tử vào mùa hè.

Pompeii, Italia

Pompeii là một trong những địa điểm khảo cổ nức danh trên thế giới, nếu không muốn nói là lừng danh nhất. Sau khi núi lửa Vesuvius ở gần đó phun trào vào năm 79 sau Công nguyên, thị thành Pompeii cùng với thành thị Herculaneum phụ cận bị lấp hoàn toàn trong dung nham khiến bít tất dân cư bị diệt.

Trong dĩ vãng, đô thị này đã nhiều lần hứng chịu động đất và hoạt động của núi lửa. Tuy nhiên, do đất đai gần Pompeii rất màu mỡ nên con người vẫn tiếp tục sinh sống ở khu vực này với dân số hiện giờ vào khoảng 25.671 người.

Pompeii là một thị thành rõ ràng không phải dành cho con người đến ở vì tính chất hiểm nguy của nó. Sau vụ phun trào cổ đại đã có thêm hai lần núi lửa thức dậy: một lần vào năm 1906 - giết chết hàng trăm người và một lần vào năm 1944 khiến cho 3 thị trấn nhỏ bị phá hủy. Thảm họa có thể tiếp chuyện xảy ra trong ngày mai – không ai có thể biết trước được.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Bye bye" password, Microsoft cho phép tất cả người dùng đăng nhập không cần mật khẩu

Lenovo giới thiệu laptop màn hình OLED 14 inch nhẹ nhất thế giới tại sự kiện Tech World 2021

Tesla tụt hạng thê thảm trong cuộc khảo sát về “chất lượng xe” ở Trung Quốc